Ông Hải Điếu Cày xuất ngoại - Dân Làm Báo

Ông Hải Điếu Cày xuất ngoại

Đặng Huy Văn (Danlambao) - Đọc được tin ông Nguyễn Văn Hải Điếu Cày đã bị nhà cầm quyền trục xuất ra khỏi VN tại sân bay Nội Bài tối ngày 21/10/2014 mà không có cậu con trai yêu dấu ra tiễn, tôi bùi ngùi nhớ lại buổi gặp bà Tân, vợ cũ của ông Hải tại nhà blogger Nguyễn Tường Thụy cách đây hơn một năm, ngày 24/9/2013. Tại đó, tôi đã hỏi bà Tân, “Sao nghe nói anh chị đã chia tay mà chị vẫn tận tâm tận lực với anh Hải như thế?” Bà Tân trả lời tôi, “Thưa bác, cháu với anh Hải tuy không còn tình chỉ còn nghĩa nhưng cháu tận tâm với anh Hải đến như vậy chủ yếu là vì cháu Nguyễn Trí Dũng, con trai của chúng cháu. Bác ơi, thằng Dũng nhà cháu nó thương yêu và kính trọng ba nó đến khủng khiếp bác ạ! Vì chiều con nên cháu phải luôn sát cánh bên con trai để đấu tranh cho ba nó. Nó nói ba nó vô tội! Ba nó phải được trả tự do!” Tối hôm sau, 25/9/2014, đã xảy ra vụ có khoảng 20 công an phá cổng nhà blogger Nguyễn Tường Thụy đột nhập nhà trái pháp luật, bắt đi mọi người trong nhà trong đó có cháu Nguyễn Phương Uyên và bà Dương Thị Tân vợ cũ của ông Hải. Đêm đó nhiều người có cả cháu Uyên và bà Tân đã bị công an vô cớ đánh đập một cách rất dã man.(1)

Tôi muốn nhắc lại câu chuyện này chỉ để nói, việc ông Hải bị trục xuất khỏi VN mà không được từ biệt người con trai yêu dấu đã hết lòng đấu tranh cho mình là một điều không thể chấp nhận được! Buồn thay, người tiễn ông tại sân bay Nội Bài lại là chàng công an đã từng đánh đập ông Hải dã man ở trong tù.(2)

Ông Hải Điếu Cày xuất ngoại

Ông Hải Điếu Cày xuất ngoại
Công an tiễn tận Nội Bài
Như tiễn một “người vĩ đại”
Lên đường thăm viếng trời Tây

Ông còn đợi chờ ai đây?
Con trai ông đâu có biết
Việc ông sẽ được sang Tây
Chỉ chàng công an tiễn biệt!

Nhớ lại ngày còn trong trại
Nhiều lần chàng đã đánh ông
Hộc máu mồm, trào máu mũi
Mà không nhận tội, khùng không?

Ông nói, tôi không có tội!
Tôi yêu Tổ Quốc, đồng bào
Nay Mục Nam Quan, Bản Giốc
Các người dâng giặc là sao?

Yêu Biển Đông như yêu nhà
Như yêu con trai mình vậy
Đồng bào ơi mau đứng dậy
Biểu tình đòi lại Hoàng Sa!

Nói vậy làm sao không đánh
Đánh cho nát thịt nhừ da
Đánh cho triệu người phải khiếp
Thôi chống Tàu, khỏi chống ta!

Ông tuyệt thực chàng lại đánh
Để ông quay lại ăn thôi
Cứ nhịn ăn sao sống được
Vì ông đâu phải Chúa Trời?

Những lần ông đòi cải thiện
Chăm lo đời sống tù nhân
Trưởng trại giao, chàng lại đánh
Chết đi sống lại nhiều lần!

Mùa hè gió Lào nóng nực
Trại giam nhung nhúc đầy người
Ông Hải gần như kiệt sức
Đánh ông những lúc buồn, vui!

Đánh ông! Chàng phải đánh ông!
Tại sao ông không nhận tội?
Tội đòi Hoàng Sa, Biển Đông
Tôi gọi “Tàu là lang sói!”

Nếu không có Tàu thì đảng
Làm sao giành được núi sông
Từ nước Pháp, từ ông Thiệu
Để thành độc đảng, biết không?

Đảng là đảng của núi sông
Đảng đã sinh thành Tổ Quốc
Đảng là của Mao, của Mác
Sao không chịu hiểu, đồ khùng?

Nay giang sơn về một mối
Chống ư? Chàng đánh đến cùng
Đánh để đảng mau tấn tới
Kiên cường chà đạp núi sông!

Đánh kẻ nào hô chống đảng
Là chống Tổ Quốc non sông
Là chống bác Hồ vĩ đại
Thiếu “bác Hồ”, sống nổi không?

Càng chống Tàu càng phải đánh
Đánh tan thây khỏi chống Tàu?
Bởi chống Tàu là phản quốc
Phản bác Hồ, phản bác Mao!

Nhưng hôm nay ông đi Mỹ
Chàng công an ra tiễn ông
Ông đã trở thành khách quý
Của Hoa Kỳ, có đúng không?

Vậy thì xin ông tha lỗi
Đã bao năm tháng đánh người
Chẳng qua vâng lời lãnh đạo
Đánh người để hưởng lương thôi!

Mai đây trở về từ Mỹ
Ông thành một Madela(3)
Để xây dựng nền Dân Chủ
Trên quê hương nước Cộng Hòa

Khi đó nhờ ông giúp đỡ
Dạy chàng đạo đức làm người
Bởi đánh người là mọi rợ
Muôn đời nguyền rủa, ông ơi!

Hà Nội, 23/10/2014



__________________________________________



(3). Ngài Nelson Madela, vị Tổng Thống Da Đen đầu tiên của nước Cộng Hòa Nam Phi.


Bình Luận

Thời Sự

Chuyên đề

 
http://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo